Wool - Len chùi

Wool - Len chùi

Hieu Huynh at perf.asfck.net
  • Bản dịch tiếng Việt: Len chùi - DG: Thành Nguyễn
  • Đã đọc xong ngày July 05, 2026

Lukas

Anh vươn thẳng người, cảm thấy sợ hãi nhói lên và adrenalin dâng trào sau khi hình dung cú rơi, cú chấm hết cuộc đời, một cách sinh động đến như vậy. Anh liếc nhìn xung quanh xem trong dòng người qua lại ban sáng có ai đang quan sát mình không. Anh đã thấy nhiều người lớn khác cúi người nhìn qua lan can rồi. Anh luôn tin rằng họ đang nghĩ quẩn. Bởi vì sau cả một tuổi thơ lớn lên trong tháp giống, anh biết rằng chỉ trẻ con mới đánh rơi đồ đạc từ chiếu nghỉ.

Cuối cùng, chỉ có một thứ nào khác tuột đi, một thứ mà ta đã để mất, rơi xuyên qua tâm tháp giống, mới khiến ta suy tính nhảy qua lan can theo nó...

Knox & McLain

"Chúng tôi không đến đây để gây rối," ông ta nói, "chúng tôi đến đây để thiết lập trật tự! Cuộc nổi loạn đã xảy ra rồi." Ông ta quay sang McLain. "Chẳng lẽ bà không nhận thấy ư? Bao lâu nay chúng ta sống trong cuộc nổi loạn. Bố mẹ của chúng ta là con cái của nó, và giờ thì chúng ta đem cống nạp con cái của mình cho chính cỗ máy ấy. Đây sẽ không phải sự khởi đầu của một thứ gì mới mẻ, mà là dấu chấm hết của một thứ xưa cũ. Và nếu bộ phận Vật Tư ủng hộ chúng tôi, chúng ta sẽ có cơ hội. Nếu không thì hãy để thi thể của chúng tôi làm vết nhơ mãi mãi trên khung cảnh bên ngoài của mấy người, mà giờ tôi thấy còn ít thối tha hơn cái tháp giống chết giẫm này!"

Câu cuối cùng Knox gầm tướng lên, hiên ngang lật đổ tất cả các điều cấm kỵ.

...

'Tôi chỉ muốn xử lũ nói dối," ông ta nói.

...

McLain bước đến gần hơn, một tay nắm lấy tay áo của Knox. Khuôn mặt nhăn nheo của bà bỗng dưng rắn đanh lại.

"Và nói tôi nghe, cậu sẽ ở đâu, hỡi Knox của bộ phận Cơ Khí, khi bom đạn bắt đầu bay? Khi những người đàn ông và phụ nữ noi gương chúng ta này đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất đời mình, cậu sẽ ở đâu?"

Knox lấy làm sửng sốt trước màn công kích bất chọt ấy, trước lời rít nhỏ giọng mà mạnh mẽ chẳng kém gì một tiếng hét.

Walker & Scottie

Lão hạ kính lúp xuống để nhìn vào bảng mạch vừa được nhắc đến. Lão tưởng tượng Scottie rướn người tới quan sát gần hơn. Cái nhãn này là gì thế? Scottie chỉ vào cái nhãn tròn tí hon màu trắng in con số "18".

"Tao không chắc," lão thừa nhận. "Nhưng mày thấy cái bảng nhỏ này được lắp vào điện đàm bằng cáp dẹt không?" Scottie gật đầu.

"Như thể nó được thiết kế để tháo ra thay cái khác được. Như kiểu nó dễ cháy hay sao ấy. Tao nghĩ đây là phần đang cản trở chúng ta, như một cái cầu chì bị chập."

Chúng ta có thể nhảy qua nó không?

"Nhảy qua nó ư?" Walker không chắc ý cậu ta là gì.

Nối vòng qua nó. Nếu nó bị cháy. Nối tắt để bỏ nó đi.

Walker nghĩ một phút. Lão muốn bổ sung rằng điều tương tự cũng đúng, về Scottie, về cái giọng vỗ về của cậu thanh niên. Nhưng xét cho cùng, lão chưa bao giờ giỏi khoản cho cậu bóng đeo biết về cảm xúc của bản thân. Lão chỉ giỏi nói về những gì mình biết thôi.

Juliette

Ở chiếu nghỉ tiếp theo, cô lại chạm lên hông nơi thiết bị phòng tránh thai gắn dưới da. Chứng kiến tình hình tháp giống mười bảy, những thứ thế này trở nên hợp lý hơn. Vô số khía cạnh trong cuộc đời trước của cô đã trở nên hợp lý. Những thứ một thời ngỡ tưởng điên rồ giờ lại mang một quy luật, một sự logic.

Chi phí gửi điện, khoảng cách giữa các tầng, lồng cầu thang duy nhất và chật hẹp, đồng phục sáng màu cho một vài công việc, phân chia tháp giống thành các khu, thúc đẩy sự nghi kỵ sinh sôi... tất cả đều có chủ đích. Cô từng ngờ ngợ nhận ra những điều như thế, nhưng chưa bao giờ biết lý do. Giờ thì cái tháp giống trống không này đã cho cô biết, sự hiện diện của những đứa trẻ này đã cho cô biết.







Report Page